Bao giờ lại đến Ngày Thơ?

By Hồ Tiên Sa

         Bao giờ lại đến Ngày Thơ?

alt

Trách Người đã vội quên sao?
Tôi về theo hẹn Người nào thấy đâu?

alt



DSC09813.jpg

         (Chụp ảnh cùng họa sĩ Trần Nhương)


alt




alt



alt


Trách Người đã vội quên sao?

Tôi về theo hẹn

Người nào thấy đâu...


Văn Miếu rực rỡ sắc mầu

Thơ xuân ai thả rợp bầu trời xuân


Khách Thơ sánh bước Văn nhân

Mớ ba mớ bảy thoắt gần thoắt xa

 


Rộn ràng ngàn bướm muôn hoa

Còn Người đã hẹn nay đà nơi đâu?


Về nơi trao mối tình đầu

Đợi Người

Đợi bạc cả mầu thời gian...

 


Giờ này chắc Hội đã tan

Sao người chưa đến?

Ruột gan rối bời.


Lẽ nào Người lại quên tôi?

Người xinh đẹp thế

Bao người ngẩn ngơ...

 


Một năm có mấy Ngày thơ?

Bao giờ lại đến

Bao giờ?

Người ơi...

alt

 

 



Viết tại Văn Miếu -Hà Nội 

 Ngày Thơ Việt Nam

Rằm tháng Giêng năm Tân Mão

Bành thanh Bần

More...

Thơ Của Bạn Thơ

By Hồ Tiên Sa

 

 THĂM HỒ TIÊN SA CHIỀU ĐÔNG
i 


Lầu Uyên Ương co ro soi bóng 


Hồ Tiên Sa con sóng run run


Thuận Thiên ai nối đôi bờ mộng

Thương tóc mây bay... gió lạnh vờn...


Nhị Long gieo tiếng trong như ngọc


Núi Tản trầm ngâm nhớ dáng Tiên


Gió thuở hồng hoang mơ màng hát


Lặng lẽ sương dâng... ngập mạn thuyền


Tay em ủ trong tay anh thật ấm


Chiều Tiên Sa riêng hai đứa chúng mình


Nép bên anh em thì thầm rất nhẹ:


"Lạnh thế này... Tiên xuống tắm không anh?"


 7/1/2010




More...

Di Cảo Thơ của Nguyệt Thảo (Từ blogs Chử Thu Hằng)

By Hồ Tiên Sa

Chùm Thơ Nguyệt Thảo

(Rinh từ Blogs Chử Thu Hằng)

THIÊN ĐÀNG HOANG VU

Anh cứ hỏi : nếu hai ngàn năm truớc
có em rồi - thì đời Chúa ra sao !
Nguời sẽ bỏ dở công trình cứu chuộc
dắt em về hang đá ở cùng nhau

Còn anh sẽ đuợc trao cây thập giá
mang danh Trời đi gánh tội nguời ta
để từ đó cuộc đời thêm vất vả
mỗi dấu đinh là mỗi vết đàn bà

Sao địa ngục thì không còn chỗ chứa
mà thiên đàng lại trống vắng hoang vu
anh ráng đợi mấy ngàn năm nữa để
chuộc em ra - giải phóng Chúa nhân từ

Cây thập giá - bẻ rời ra mỗi khúc
linh hồn anh - bằm nát đến từng phân
Vì em cứ
CẤT KỸ CHÚA TRỜI TRONG ÁO NGỰC
CỬA THIÊN ĐÀNG CHỐT CHẶT GIỮA HAI CHÂN !!!!!.


Tấm Lưng Trần Ở TÂN SƠN NHẤT

Hở cho lưng thấy mặt trời
hai dây áo một vai người biệt ly
mảnh khăn hồng phấn lau đi
dấu tay còn triệu con vi khuẩn sầu
nhắc ngày chia thịt da nhau
đói đuôi mắt ngọt no đầu lưỡi thơm
mỗi phân xác một phân hồn
giăng nghiêng thế dựng cuộn tròn dáng cong

hở vai cho tóc phiêu bồng
đây truân chuyên lại này phong ba về
vết gì trên tấm lưng chia
vết trần ai vạch lằn khuya với ngày.


ĐỌC THƠ HỒ XUÂN HƯƠNG RU ANH NGỦ

Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
hé môi thơm ngậm núm trinh tuyền
mở hồ rêu quế hương trầm ngụ
khơi giòng sữa rịn ý khai nguyên

Lênh đênh tay ngón vo nguồn cuội
hai đỉnh hồng nhô nhọn thái dương
kê sông gối núi đo bờ cõi
vũ trụ mênh mông mấy cạnh giường

Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
rồi chất chồng nhau ta hoá thân
em tan thành nước anh thành khí
kiếp trứoc đời sau chẳng lộn phần

Chân xuôi tóc rũ chia hồn xác
cột chống trời rung ngoáy càn khôn
thác nghiêng lở nhỡ giòng nham bạc
một góc rừng nâu tím lịm buồn

Lại rúc vào ngực nhau mà ngủ
ngày sẽ dài thêm đêm ngắn đi


Một Mình ! Tôi Ngủ Nằm Nghiêng

Chiều giường - đo thiếu trăm năm
tôi kê gối lệch tôi nằm nghiêng lưng
chăn thu đắp mảnh lừng chừng
cao nguyên nhú đỏ thấp rừng rũ nâu
nghiêng đèo dốc lượn về đâu
cồn dâng mấy lớp khe sâu mấy tầng

Máu dồn da thịt nghiêng thân
tay nghiêng hứng giọt trong ngần triết minh
đất trời nghiêng cõi bình sinh
tôi xiêm áo lại nghiêng mình tạ tôi

Chiều giường đo một đo đôi
đêm nay tôi ngủ nghiêng chơi... một mình.


Ngày Nào Là Ngày Của Mẹ

Mẹ từ hạt F hạt Q
cha đem con X con Y dúi vào
Ở đâu ra sợi tế bào
để con biết cội nguồn nào của con
bước ra là hạt máu tròn
bước ra là cục thịt còn đỏ tươi
trăm năm vẫn mẹ mẹ ơi
ngàn năm cái hạt mầm người mẹ ươm

bây giờ
da tóc tinh tươm
con như con ngựa hất bờm nhẩy đi
Để rồi hạt X hạt Y
Trong con lại gặp con Q con C

Cái vòng tròn chẳng ai ngờ
mẹ ơi cứ thế !?
bao giờ mẹ ơi !


TRÙM MỀN

Trùm mền
đắp mảnh thân hư
che tâm ý
tưởng hồn như loã lồ
ngỡ rằng xương thịt hư vô
chạm môi trái cấm sao ngồ ngộ: đau

Trùm mền
ngăn khoảng đêm thâu
hương xa
gió thôỉ mùi nhau
bỗng thèm
Anh mùa đông cũng rũ mềm
ôm nhau nóng lại trùm mền sưởi nhau.


CŨNG MỘT NỬA!

Nửa em và một nửa anh
ghép đi ghép lại hoá thành
nửa nhau
nửa này hỏi nửa kia đâu
thừa mong ngóng lại bù đau đớn vào

Nửa anh là nửa ngọt ngào
yến châu nửa chén hồng đào nửa ly
ghép vào
nửa ở nửa đi
chia ra
anh nửa từ bi mang về

Nửa em là nửa u mê
mảnh tình chân cũng
nửa quê
nửa thành
lòng vàng
môi đỏ
mắt xanh
trái tim cũng nửa :
nửa anh
nửa chồng

Bây giờ ???
một nửa nằm không !!!
nhớ
bao nhiêu nửa
lông bông giữa đời.


NGƯỜI VỀ TRONG BÓNG TÀN THU

Có ai trong bếp mà nhóm lửa !!
một ánh tàn quang chớp tắt mau
người về thêm chút âm u nữa
tối nào hơn bóng tối đời nhau


Có ai trong bếp mà nhóm lửa !!!
gắp mảnh vụn hồn trong đám tro
người về khơi chút xa xăm nữa
thổi gió qua tay nhúm bụi mờ

Có ai trong bêp mà nhóm lửa !!!
củi ẩm lòng trơ những khúc xưa
người về đem chút tan hoang nữa
dọn bữa cơm khuya vỡ chén thừa

Có ai trong bếp mà nhóm lửa !!!
cửa khép mành thâu đêm hỗn mang ?!
người về tóc nhánh phân bua giữa
nửa mái hoàng hôn sắp rụng tàn

Người về tia mắt gươm dao sắc
giết cả tình nhau trong áo quan.


THỔI TRO TRONG NHÚM TRO TÀN

thổi tro trong nhúm tro tàn
níu hoàng hôn lại trong hoàng hôn phai
lòng trong biển rộng sông dài
giòng tôi từ cõi thừa thai chảy về

chảy về chốn bỏ tôi đi
trời cho có một dậy thì ấy thôi
gặp nhau sống một lần đời
nên yêu cũng chỉ một người... phải yêu

chút tình còn lại mang theo
chút ghen với họ
chút kiêu với lòng
nhặt ra trong mắt môi chồng
thấy hồng nhan bạc phận hồng nhan tôi ?

đời cho sống một lần thôi
sao không yêu hết nhỡ rồi... phải khi
một mai qua dốc xuân thì
muốn yêu nữa biết lấy gì mà yêu

nhặt buồn trong cõi hoang liêu
thấy tôi trong cái bóng chiều đời tôi.


Nghiã Là Tôi Vẫn....

Tôi còn đẹp như mười lăm mười bảy ?
ai giêng hai vẫn cặm cụi đi về
ôi quỷ đạo
vòng người oan nghiệt ấy
úp ngửa lòng
thắt ngực nỗi đau tê !

Tình thu đông năm ba lần thất bát
nhan sắc mùa xuân hạ rãnh thời gian
giọt nước mắt
cứ mở đường về đất
mỗi hồi hương là mỗi cuộc chơi tàn

Lại ngồi buồn như hình sông bóng núi
tóc lìa vai tim bỏ ngực trống lòng không
ngày rũ rượi hình dài kinh sám hối
đêm trần truồng bóng giải tội tôi xong

Tôi còn đẹp như mười lăm mười bảy !
đợi ba mươi ba mốt mới dậy thì ?


THƠ TÂN NIÊN

Gánh hương xuống chợ muôn trùng
tôi rao bán nốt nỗi cùng tận tôi
nhành mai goá bụa giữa trời
tiếc ngày xuân vội lỡ thời nhuỵ hoa
mùng hai mùng một người ta
giao thừa tôi đã mùng ba tết rồi
Thảo cùng Nguyệt tận xa xôi
thì trăng mờ cỏ dại thôi phải đành

phải đành mới tháng mới năm
mới mền mới chiếu mới chăn mới giường
ứơc chi mới được căn hồn
để tôi chứa đủ nỗi buồn mới tinh


CUỘC RA ĐI MÙA XUÂN !

Ta hận người
gói lại hết xiêm y
những bộ vàng của mùa xuân rũ liệt
nụ mai nào rụng trong ngày thất tiết
cuộc trở về hay một chuyến ra đi
Cái váy hồng ta mặc buổi chia ly
Còn nhăn nếp gấp xuân thì xuân muộn
giọt nước mắt
đựơc lời hay lỗ vốn :
cái váy hồng ta mặc buổi vu quy
Xếp cuộc đời vào một cái va ly
chẳng có những ngăn ô quá khứ
Cái khoá hiện tại bây giờ ta không giữ
hỏi mai này ai mở chốt tương lai
Nỗi buồn nào đè xuống hai vai
Mà tóc rối rơi dài
chiều vô hạn
Hôm xưa nhẹ sao bây giờ bỗng nặng
Cái cuộc đời trong cái valy .??


TÔI PHẢI ĐI ĐÂY

tôi phải đi đây. ngày đã cạn
đêm đã cùng năm tháng đã thôi
vui đã đủ giận hờn đã chán
còn nghĩa gì mảnh xác thân hôi !

trời đất rộng lòng tôi bỗng nhỏ
một nẻo về bốn gõ quanh co
tàu nguợc - tàu xuôi đều đã lỡ
hồn chạnh buồn như cái chợ trưa

giữa chợ trưa lại ngồi tính sổ
vay trăm năm góp trả một đời
trả một đời tôi còn vẫn nợ
vẫn nợ nguời tôi nợ cả tôi

nên dành dụm mỗi ngày mỗi tối
nên chắt chiu từng phút từng giây
mà thời gian thì qua rất vội
chẳng kịp rồi ! tôi phải đi đây !!!!!!


CẦU CHO LINH HỒN EM ĐƯỢC AN NGHỈ VĨNH

HẰNG NƠI NƯỚC CHÚA


More...